Chuyên nhận In sách vở - hồ sơ-giấy tờ-văn bản - giáo trình phục vụ các trung tâm đào tạo

In Đăng Nguyên trong thời gian này đang nâng cao cường mở rộng trong lĩnh vực : in hồ sơ-giấy tờ-văn bản tại các trung tâm đào tạo (tin học, ngoại ngữ, marketing, kỹ năng, trung tâm bồi dưỡng cán bộ…..)

Chúng tôi chuyên nhận in những dạng tập tài liệu như :

– In và đóng quyển tập tài liệu theo yêu cầu. In màu, in đen trắng, in 1 mặt, in 2 mặt, ghim gáy, cắt xén thành phẩm sau in.
– In sách sử dụng trong nội bộ công ty, trung tâm. In bìa cán bóng, keo gáy ….
– In giáo trình, in hướng dẫn sử dụng, in bài tập về nhà, bài tập thực hành.
– In sách màu thiếu nhi phục vụ các trung tâm dạy tiếng anh cho bé, các trung tâm phát triển kỹ năng mềm cho trẻ em.
in-tai-lieu-tai-dang-nguyen
In sách màu tại những trung tâm dạy tiếng anh cho trẻ em. Hotline : 0914 006 27
– In sổ tayin sổ da cao cấp có logo của đơn vị, trung tâm đào tạo trên bìa sổ, ruột sổ để làm quà tặng cho học sinh đăng ký tham gia học tại trung tâm.
in-so-tay-dao-tao
– In bút bi PR có logo trung tâm để làm quà tặng. Hoặc làm set quà tặng cho học viên bao gồm ( sổ bìa da cao cấp + bút bi, Sổ tay + bút bi + vở viết….)
– In logo lên áoin logo lên mũin logo lên balo theo yêu cầu để phát tặng các học viên mới
– In trên usb làm quà tặng giải pháp tại những trung tâm tin học.
– Photo tài liệu, photo tài liệu giá rẻ, photo hồ sơ-giấy tờ-văn bản lấy nhanh
– Số hóa tài liệu, chuyển đổi định dạng, căn chỉnh hình ảnh, căn lề sau khi số hóa..
Chúng tôi nhận làm tất cả những dịch vụ in ấn khác theo yêu cầu để phục vụ bạn trong năm học mới : in tờ rơi, tờ gấp, tờ phát để tuyển sinh, khuyến mãi, khai giảngin catalogue giới thiệu trung tâm, in  profilein broucherin voucher giảm giá cho mỗi khóa học, in kẹp file đựng tập tài liệu cho mỗi trung tâm khi có nhu cầu…..

Vì sao nên chọn in tập tài liệu tại các trung tâm tin học ở In Đăng Nguyên

+ Nhanh chóng – chính xác – đảm bảo chất lượng là các yếu tố để có thể thu hút và giữ chân khách hàng lâu nhất tại In Đăng Nguyên
+ Giá thành logic, báo giá cạnh tranh
+ cung cấp và in ấn trên dây truyền hiện đại, kỹ thuật mới, nguồn nhân lực dồi dào, tay nghề cao
+ Hỗ trợ thiết kế, vận chuyển, giao hàng linh hoạt
+ Có hóa đơn, chứng từ, hợp đồng
+ Hình thức thanh toán linh hoạt (Lưu ý : quý khách vui lòng thanh toán trước 50% giá trị hợp đồng)

Điạ chỉ địa chỉ in ấn Đăng Nguyên ở đâu ?

những trung tâm đào tạo, các cơ sở giảng dạy…..Có nhu cầu in tập tài liệu, photo tập tài liệu, số hóa tài liệu tại Hà Nội…. Hãy đến với In Đăng Nguyên để phục vụ tận tình và kỹ càng nhất.
Địa chỉ : 275 Nguyễn Trãi – Thanh Xuân – Hà Nội
Hotline : 0961 099 899 (Mr. Cương) – 0914 006 627 (Ms. Nga)
Email : indangnguyen@gmail.Com | Website : indangnguyen.Com
Nguồn bài viết : http://indangnguyen.com/in-sach-vo-in-tai-lieu-tai-cac-trung-tam-dao-tao-tin-hoc-ngoai-ngu/

Cơ SởIn sách vở - tập tài liệu - giáo trình phục vụ những trung tâm đào tạo

In Đăng Nguyên trong thời gian này đang tăng cường mở rộng trong lĩnh vực : in tài liệu tại các trung tâm đào tạo (tin học, ngoại ngữ, marketing, kỹ năng, trung tâm bồi dưỡng cán bộ…..)

Chúng tôi chuyên nhận in các dạng tập tài liệu như :

– In và đóng quyển tài liệu-sách-hồ sơ theo yêu cầu. In màu, in đen trắng, in 1 mặt, in 2 mặt, ghim gáy, cắt xén thành phẩm sau in.
– In sách sử dụng trong nội bộ công ty, trung tâm. In bìa cán bóng, keo gáy ….
– In giáo trình, in hướng dẫn sử dụng, in bài tập về nhà, bài tập thực hành.
– In sách màu thiếu nhi phục vụ các trung tâm dạy tiếng anh cho bé, những trung tâm phát triển kỹ năng mềm cho trẻ em.
in-tai-lieu-tai-dang-nguyen
In sách màu tại những trung tâm dạy tiếng anh cho trẻ em. Hotline : 0914 006 27
– In sổ tay, in sổ bìa da có logo của đơn vị, trung tâm đào tạo trên bìa sổ, ruột sổ để làm quà tặng cho học sinh đăng ký tham gia học tại trung tâm.
– In bút bi quà tặng có logo trung tâm để làm quà tặng. Hoặc làm set quà tặng cho học viên bao gồm ( sổ bìa da cao cấp + bút bi, Sổ tay + bút bi + vở viết….)
– In logo lên áo, in logo lên mũ, in logo lên balo theo yêu cầu để phát tặng những học viên mới
– In trên usb làm quà tặng giải pháp tại những trung tâm tin học.
– Photo tài liệu, photo tài liệu giá rẻ, photo tài liệu-sách-hồ sơ lấy nhanh
– Số hóa tài liệu-sách-hồ sơ, chuyển đổi định dạng, căn chỉnh hình ảnh, căn lề sau khi số hóa..
Chúng tôi nhận làm tất cả các dịch vụ in ấn khác theo yêu cầu để phục vụ quý khách trong năm học mới : in tờ rơi, tờ gấp, tờ phát để tuyển sinh, khuyến mãi, khai giảng. in catalogue giới thiệu trung tâm, in profile, in broucher, in voucher giảm giá cho mỗi khóa học, in kẹp file đựng tập tài liệu cho mỗi trung tâm khi có nhu cầu…..

Vì sao nên chọn in tài liệu tại những trung tâm tin học ở In Đăng Nguyên

+ Nhanh chóng – chính xác – cam đoan tốt nhất là những yếu tố để có thể thu hút và giữ chân khách hàng lâu nhất tại In Đăng Nguyên
+ Giá thành hoàn hảo, báo giá cạnh tranh
+ phân phối và in ấn trên dây truyền hiện đại, phương pháp mới, nguồn nhân lực dồi dào, tay nghề cao
+ Hỗ trợ thiết kế, vận chuyển, giao hàng linh hoạt
+ Có hóa đơn, chứng từ, hợp đồng
+ Hình thức thanh toán linh hoạt (Lưu ý : quý khách vui lòng thanh toán trước 50% giá trị hợp đồng)

Điạ chỉ địa chỉ in ấn Đăng Nguyên ở đâu ?

các trung tâm đào tạo, các cơ sở giảng dạy…..Có nhu cầu in tài liệu-sách-hồ sơ, photo hồ sơ-giấy tờ-văn bản, số hóa tập tài liệu tại Hà Nội…. Hãy đến với In Đăng Nguyên để phục vụ tận tình và chu đáo nhất.
Địa chỉ : 275 Nguyễn Trãi – Thanh Xuân – Hà Nội
Hotline : 0961 099 899 (Mr. Cương) – 0914 006 627 (Ms. Nga)
Email : indangnguyen@gmail.Com | Website : indangnguyen.Com
Nguồn bài viết : http://indangnguyen.com/in-sach-vo-in-tai-lieu-tai-cac-trung-tam-dao-tao-tin-hoc-ngoai-ngu/

Điểm danh các ngân hàng có tài sản trên 10 tỷ đô ở Việt Nam

Trong 6 tháng đầu năm 2017, thị trường tài chính ngân hàng diễn ra hết sức sôi động với nhiều biến chuyển về kết quả kinh doanh. Thống kê từ các báo cáo tài chính cho thấy, đến nay hệ thống ngân hàng đã có 3 ngân hàng đạt tổng tài sản trên 1 triệu tỷ đồng tức khoảng 50 tỷ USD, đồng thời cũng có tổng cộng 11 ngân hàng có tổng tài sản trên 10 tỷ USD.

    Điểm danh các ngân hàng có tài sản trên 10 tỷ đô ở Việt Nam
    Điểm danh những ngân hàng có tài sản trên 10 tỷ đô
    Tính tới 30/6/2017, BIDV là ngân hàng có tổng tài sản đứng đầu hệ thống với hơn 1,1 triệu tỷ đồng. Hai ngân hàng cũng có tổng tài sản đã vượt mốc 1 triệu tỷ đó là VietinBank và Agirbank, trong đó VietinBank là “tân binh” kể từ cuối quý 2 năm nay còn Agribank đã chạm ngưỡng đó từ cuối năm ngoái.
    Bên cạnh đó còn có 8 ngân hàng khác có tài sản trên 10 tỷ USD bao gồm Vietcombank với tổng tào sảm gầm 850 nghìn tỷ, tiếp đến là SCB, Sacombank, MB, ACB, SHB, VPBank và Techcombank.
    Các ngân hàng này kinh doanh thế nào?
    Tính tới thời điểm này, hầu hết các ngân hàng đã công bố Báo cáo tài chính 6 tháng đầu năm 2017 (trừ Agribank). Theo đó, kết quả kinh doanh phần lớn đều cải thiện so với các năm trước, duy nhất có ngân hàng SCB lợi nhuận giảm 4,1% so với cùng kỳ năm trước chỉ đạt 90 tỷ đồng.
    Trong nhóm còn lại, Sacombank là ngân hàng có mức tăng trưởng về lợi nhuận ấn tượng nhất khi lãi gấp hơn 16 lần so với cùng kỳ năm trước, ở 422 tỷ đồng. Tiếp theo là VPBank với lợi nhuận ròng hơn 2.600 tỷ cùng mức tăng trưởng gần 108%, đứng thứ 3 là Techcombank đạt mức tăng trưởng hơn 72% và giá trị 2.184 tỷ.
    Về con số tuyệt đối, Vietcombank dẫn ngôi đầu bảng về lợi nhuận với 4.230 tỷ đồng, tiếp đến là VietinBank với lợi nhuận ít hơn Vietcombank trên 300 tỷ.
    Xét về hiệu quả kinh doanh, trong 6 tháng VPBank dẫn đầu với tỷ suất lợi nhuận trên vốn điều lệ bình quân tới 26,1%, tiếp theo là Techcombank với 24,6%. SCB là ngân hàng đứng cuối bảng khi lợi nhuận trên vốn chỉ đạt 0,6%.
    Một chỉ tiêu đáng chú ý là về nợ xấu của các ngân hàng thì Sacombank đang dẫn đầu với tỷ lệ tới 6,8% (do ngân hàng này nhận sáp nhập SouthernBank), tiếp đến là VPBank với 2,81%. ACB có tỷ lệ nợ xấu thấp nhất nhóm với chỉ 1,1% trên tổng dư nợ.
    Các "ông lớn" có thể sớm bị vượt mặt
    Một thực tế không thể phủ nhận là các ngân hàng tư nhân đang ngày càng làm ăn khấm khá. Nếu các ngân hàng top trên không nỗ lực hơn nữa trong việc nâng cao chất lượng hoạt động, cải thiện hiệu quả kinh doanh thì sẽ sớm bị các ngân hàng phía sau vượt mặt trong tương lai không xa.
    Điển hình với việc VPBank có vốn điều lệ chỉ bằng 24% vốn điều lệ BIDV, tổng tài sản chỉ bằng 29% của BIDV nhưng lợi nhuận chỉ kém BIDV khoảng 200 tỷ.
    Và với tốc độ tăng trưởng nhanh chóng mặt của VPBank thì có thể chỉ tới cuối năm nay nhà băng này sẽ vượt qua BIDV và năm sau có thể lên sánh ngang với Vietcombank và VietinBank khi kế hoạch lãi 8.500 tỷ đã được đặt ra.

    10 “dự án ma” tiêu tốn tỷ USD trên thế giới

    Xây dang dở, chỉ dùng một lần hoặc thậm chí bỏ hoang là đặc điểm của các công trình có chi phí hàng tỷ USD được trang MSN đăng tải...

      10 “dự án ma” tiêu tốn tỷ USD trên thế giới
           Trung tâm thương mại New South China, Trung Quốc: 500 triệu USD  Là trung tâm thương mại lớn nhất thế giới, New South China Mall tại Đông Quan, Trung Quốc, khai trương hoành tráng vào năm 2005. Với kinh phí lên tới 2,5 tỷ Nhân dân tệ, tương đương gần 500 triệu USD (sau khi điều chỉnh theo lạm phát), New South China Mall với diện tích gần 900.000m2 đã biến thành “trung tâm thương mại ma” do không thế thu hút người thuê và khách hàng tới mua sắm. Nguyên nhân là trung tâm thương mại này nằm ở thành phố ít cư dân giàu có. Năm 2008, 99% gian hàng tại đây bỏ hoang và thậm chí bây giờ, phần lớn diện tích tại đây vẫn không có ai thuê.       Cầu Russky, Nga: 1 tỷ USD Cây cầu Russky ở miền Đông nước Nga bắc qua eo biển Eastern Bosphorus, nối thành phố Vladivostok với đảo Russky - có dân số chỉ 5.000 người. Cây cầu dây văng dài nhất thế giới này được xây dựng vào năm 2012 để phục vụ Hội nghị thượng đỉnh APEC diễn ra tại Nga. Cầu Russky dài 1.885 m, phần giữa cầu được treo bằng dây cáp dài tới 1.104 m - dài nhất thế giới và có chi phí xây dựng lên tới 1 tỷ USD. Dù có kế hoạch để phát triển du lịch đảo Russky, sau khi kết thúc hội nghị thượng đỉnh, cây cầu trở lại trạng thái đìu hiu, vắng vẻ. Với quy mô khủng, cầu Russky Bridge có thể lưu thông 50.000 xe hơi mỗi ngày nhưng hiện nay vào giờ cao điểm trong ngày, lượng xe qua lại đây chỉ khoảng vài nghìn.       Sân bay Ciudad Real Central, Tây Ban Nha: 1,2 tỷ USD Sân bay Ciudad Real Central được coi là biểu tượng đáng buồn của khủng hoảng tài chính Tây Ban Nha khi khai trương vào năm 2009 với chi phí xây dựng 1,2 tỷ USD. Các nhà đầu tư đã bị mờ mắt bởi những dự báo “quá lạc quan” về lượng khách tiềm năng qua sân bay. Nằm xa các tụ điểm du lịch của Tây Ban Nha, nên dù quy mô lên tới 10 triệu lượt khách mỗi năm, trong năm đầu tiên hoạt động, sân bay này chỉ đón được vài nghìn người. Các hãng hàng không cuối cùng phải rút khỏi đây, chủ đầu tư phá sản còn sân bay này dừng hoạt động vào năm 2012.       Khách sạn Ryugyong, Triều Tiên: 1,3 tỷ USD Toạ lạc tại Bình Nhưỡng, khách sạn Ryugyong khởi công xây dựng vào năm 1987 với quy mô 105 tầng và tốn tới 1,3 tỷ USD - tương đương 2% GDP Triều Tiên khi đó. Do gặp các vấn đề về tài chính, khách sạn này xây xong vào năm 2012 nhưng chưa được hoàn thiện, chưa khai trương và chưa có kế hoạch đưa vào sử dụng.       Sân vận động Olympics Montreal, Canada: 1,4 tỷ USD Sân vận động Olympics Montreal tại thành phố Montreal được coi là một trong những công trình lãng phí nhất thế giới. Do chồng chất rắc rối, sân vận động này thậm chí không kịp hoàn thành để phục vụ Thế vận hội Olympic năm 1976 diễn ra tại Canada. Công trình có chi phí khổng lồ tương đương 1,4 tỷ USD theo tỷ giá hiện nay. Dù không kịp cho thế vận hội, sân vận động này vẫn được tiếp tục xây dựng cho tới năm 1987 khi phần mái được hoàn thành,. Tuy nhiên, công trình này sau đó bị huỷ hoại vài lần và thậm chí sập một phần vào năm 1999. Trong nhiều năm, sân vận động này tìm đủ cách để thu hút người thuê nhưng không có thêm bất cứ hợp đồng cố định nào kể từ năm 2004.       Sân bay quốc tế Mirabel, Canada: 1,7 tỷ USD Thuộc thành phố Montreal, Canada, sân bay quốc tế Mirabel được xây vào năm 1975 với mục đích thay thế sân bay Dorval với chi phí 370 triệu USD, tương đương 1,7 tỷ USD hiện nay. Tuy nhiên, do nằm ở khu vực bất tiện cách trung tâm thành phô Montreal 42km, lượng khách qua lại sân bay này thấp thảm hại. Các hãng hàng không cũng sớm rút đường bay qua sân bay này và chuyển qua Toronto. Và khi sân bay Dorval mở rộng và đổi tên vào đầu những năm 2000, các chuyến bay đến và đi từ sân bay Mirabel hoàn toàn chấm dứt. Năm 2012, nhà ga của sân bay này bị phá huỷ.       Sân vận động World Cup, Brazil: 3 tỷ USD 12 sân vận động được xây phục vụ giải bóng đá World Cup 2014 tiêu tốn của Brazil tới 3 tỷ USD và gần như bỏ không sau khi kết thúc giải đấu. Một số sân vận động được chuyển đổi mục đích sử dụng, ví dụ Estádio Nacional tại thủ đô Brasília được dùng làm bãi đỗ xe bus.       Tân thủ đô Naypyidaw, Myanmar: 5 tỷ USD Tân thủ đô Naypyidaw được xây dựng trong 10 năm và hoàn thành vào năm 2012 với tổng chi phí 5 tỷ USD. Tại đây có những đại lộ lớn với loạt biệt thự và công trình công cộng hoành tráng, thậm chí có cả một công viên safari. Tuy nhiên, điều duy nhất thành phố này thiếu là cư dân. Theo số liệu chính thức thì cư dân ở đây là 1 triệu người, nhưng con số thực tế gần như bằng không.       Sân vận động Olympics, Hy Lạp: 9 tỷ USD Các công trình thể thao phục vụ Thế vận hội Olympic 2004 tiêu tốn của Hy Lạp 7 tỷ USD (tương đương 9 tỷ USD hiện nay) và góp phần kéo sụp cả nền kinh tế mà hiện nay vẫn chìm trong khủng hoảng của nước này. Tới nay, hầu như tất cả các công trình này đều bị bỏ không, trong khi kinh tế Hy Lạp vẫn đứng bên bờ vực phá sản.
      Sân bay Saint Helena, Anh: 347 triệu USD Năm 2010, Cục Phát triển Quốc tế của Anh chi 347 triệu USD để xây dựng sân bay trên một vách đá của hòn đảo hẻo lánh Saint Helena thuộc lãnh địa của Anh trên Đại Tây Dương, nhằm thúc đẩy giao thông và khai thác du lịch. Tuy nhiên, ngay từ đầu, giới chức Anh đã không tính tới điều kiện gió nguy hiểm tại đây. Những cơn gió tạt ngang dữ dội tại đây khiến máy bay không thể cất cánh hoặc hạ cánh an toàn. Do đó, kể từ khi mở cửa vào năm ngoái, sân bay này hầu như không thể sử dụng được.
           Cầu Russky, Nga: 1 tỷ USD Cây cầu Russky ở miền Đông nước Nga bắc qua eo biển Eastern Bosphorus, nối thành phố Vladivostok với đảo Russky - có dân số chỉ 5.000 người. Cây cầu dây văng dài nhất thế giới này được xây dựng vào năm 2012 để phục vụ Hội nghị thượng đỉnh APEC diễn ra tại Nga. Cầu Russky dài 1.885 m, phần giữa cầu được treo bằng dây cáp dài tới 1.104 m - dài nhất thế giới và có chi phí xây dựng lên tới 1 tỷ USD. Dù có kế hoạch để phát triển du lịch đảo Russky, sau khi kết thúc hội nghị thượng đỉnh, cây cầu trở lại trạng thái đìu hiu, vắng vẻ. Với quy mô khủng, cầu Russky Bridge có thể lưu thông 50.000 xe hơi mỗi ngày nhưng hiện nay vào giờ cao điểm trong ngày, lượng xe qua lại đây chỉ khoảng vài nghìn.       Sân bay Ciudad Real Central, Tây Ban Nha: 1,2 tỷ USD Sân bay Ciudad Real Central được coi là biểu tượng đáng buồn của khủng hoảng tài chính Tây Ban Nha khi khai trương vào năm 2009 với chi phí xây dựng 1,2 tỷ USD. Các nhà đầu tư đã bị mờ mắt bởi những dự báo “quá lạc quan” về lượng khách tiềm năng qua sân bay. Nằm xa các tụ điểm du lịch của Tây Ban Nha, nên dù quy mô lên tới 10 triệu lượt khách mỗi năm, trong năm đầu tiên hoạt động, sân bay này chỉ đón được vài nghìn người. Các hãng hàng không cuối cùng phải rút khỏi đây, chủ đầu tư phá sản còn sân bay này dừng hoạt động vào năm 2012.       Khách sạn Ryugyong, Triều Tiên: 1,3 tỷ USD Toạ lạc tại Bình Nhưỡng, khách sạn Ryugyong khởi công xây dựng vào năm 1987 với quy mô 105 tầng và tốn tới 1,3 tỷ USD - tương đương 2% GDP Triều Tiên khi đó. Do gặp các vấn đề về tài chính, khách sạn này xây xong vào năm 2012 nhưng chưa được hoàn thiện, chưa khai trương và chưa có kế hoạch đưa vào sử dụng.       Sân vận động Olympics Montreal, Canada: 1,4 tỷ USD Sân vận động Olympics Montreal tại thành phố Montreal được coi là một trong những công trình lãng phí nhất thế giới. Do chồng chất rắc rối, sân vận động này thậm chí không kịp hoàn thành để phục vụ Thế vận hội Olympic năm 1976 diễn ra tại Canada. Công trình có chi phí khổng lồ tương đương 1,4 tỷ USD theo tỷ giá hiện nay. Dù không kịp cho thế vận hội, sân vận động này vẫn được tiếp tục xây dựng cho tới năm 1987 khi phần mái được hoàn thành,. Tuy nhiên, công trình này sau đó bị huỷ hoại vài lần và thậm chí sập một phần vào năm 1999. Trong nhiều năm, sân vận động này tìm đủ cách để thu hút người thuê nhưng không có thêm bất cứ hợp đồng cố định nào kể từ năm 2004.       Sân bay quốc tế Mirabel, Canada: 1,7 tỷ USD Thuộc thành phố Montreal, Canada, sân bay quốc tế Mirabel được xây vào năm 1975 với mục đích thay thế sân bay Dorval với chi phí 370 triệu USD, tương đương 1,7 tỷ USD hiện nay. Tuy nhiên, do nằm ở khu vực bất tiện cách trung tâm thành phô Montreal 42km, lượng khách qua lại sân bay này thấp thảm hại. Các hãng hàng không cũng sớm rút đường bay qua sân bay này và chuyển qua Toronto. Và khi sân bay Dorval mở rộng và đổi tên vào đầu những năm 2000, các chuyến bay đến và đi từ sân bay Mirabel hoàn toàn chấm dứt. Năm 2012, nhà ga của sân bay này bị phá huỷ.       Sân vận động World Cup, Brazil: 3 tỷ USD 12 sân vận động được xây phục vụ giải bóng đá World Cup 2014 tiêu tốn của Brazil tới 3 tỷ USD và gần như bỏ không sau khi kết thúc giải đấu. Một số sân vận động được chuyển đổi mục đích sử dụng, ví dụ Estádio Nacional tại thủ đô Brasília được dùng làm bãi đỗ xe bus.       Tân thủ đô Naypyidaw, Myanmar: 5 tỷ USD Tân thủ đô Naypyidaw được xây dựng trong 10 năm và hoàn thành vào năm 2012 với tổng chi phí 5 tỷ USD. Tại đây có những đại lộ lớn với loạt biệt thự và công trình công cộng hoành tráng, thậm chí có cả một công viên safari. Tuy nhiên, điều duy nhất thành phố này thiếu là cư dân. Theo số liệu chính thức thì cư dân ở đây là 1 triệu người, nhưng con số thực tế gần như bằng không.       Sân vận động Olympics, Hy Lạp: 9 tỷ USD Các công trình thể thao phục vụ Thế vận hội Olympic 2004 tiêu tốn của Hy Lạp 7 tỷ USD (tương đương 9 tỷ USD hiện nay) và góp phần kéo sụp cả nền kinh tế mà hiện nay vẫn chìm trong khủng hoảng của nước này. Tới nay, hầu như tất cả các công trình này đều bị bỏ không, trong khi kinh tế Hy Lạp vẫn đứng bên bờ vực phá sản.
      Trung tâm thương mại New South China, Trung Quốc: 500 triệu USD Là trung tâm thương mại lớn nhất thế giới, New South China Mall tại Đông Quan, Trung Quốc, khai trương hoành tráng vào năm 2005. Với kinh phí lên tới 2,5 tỷ Nhân dân tệ, tương đương gần 500 triệu USD (sau khi điều chỉnh theo lạm phát), New South China Mall với diện tích gần 900.000m2 đã biến thành “trung tâm thương mại ma” do không thế thu hút người thuê và khách hàng tới mua sắm. Nguyên nhân là trung tâm thương mại này nằm ở thành phố ít cư dân giàu có. Năm 2008, 99% gian hàng tại đây bỏ hoang và thậm chí bây giờ, phần lớn diện tích tại đây vẫn không có ai thuê.
           Sân bay Ciudad Real Central, Tây Ban Nha: 1,2 tỷ USD Sân bay Ciudad Real Central được coi là biểu tượng đáng buồn của khủng hoảng tài chính Tây Ban Nha khi khai trương vào năm 2009 với chi phí xây dựng 1,2 tỷ USD. Các nhà đầu tư đã bị mờ mắt bởi những dự báo “quá lạc quan” về lượng khách tiềm năng qua sân bay. Nằm xa các tụ điểm du lịch của Tây Ban Nha, nên dù quy mô lên tới 10 triệu lượt khách mỗi năm, trong năm đầu tiên hoạt động, sân bay này chỉ đón được vài nghìn người. Các hãng hàng không cuối cùng phải rút khỏi đây, chủ đầu tư phá sản còn sân bay này dừng hoạt động vào năm 2012.       Khách sạn Ryugyong, Triều Tiên: 1,3 tỷ USD Toạ lạc tại Bình Nhưỡng, khách sạn Ryugyong khởi công xây dựng vào năm 1987 với quy mô 105 tầng và tốn tới 1,3 tỷ USD - tương đương 2% GDP Triều Tiên khi đó. Do gặp các vấn đề về tài chính, khách sạn này xây xong vào năm 2012 nhưng chưa được hoàn thiện, chưa khai trương và chưa có kế hoạch đưa vào sử dụng.       Sân vận động Olympics Montreal, Canada: 1,4 tỷ USD Sân vận động Olympics Montreal tại thành phố Montreal được coi là một trong những công trình lãng phí nhất thế giới. Do chồng chất rắc rối, sân vận động này thậm chí không kịp hoàn thành để phục vụ Thế vận hội Olympic năm 1976 diễn ra tại Canada. Công trình có chi phí khổng lồ tương đương 1,4 tỷ USD theo tỷ giá hiện nay. Dù không kịp cho thế vận hội, sân vận động này vẫn được tiếp tục xây dựng cho tới năm 1987 khi phần mái được hoàn thành,. Tuy nhiên, công trình này sau đó bị huỷ hoại vài lần và thậm chí sập một phần vào năm 1999. Trong nhiều năm, sân vận động này tìm đủ cách để thu hút người thuê nhưng không có thêm bất cứ hợp đồng cố định nào kể từ năm 2004.       Sân bay quốc tế Mirabel, Canada: 1,7 tỷ USD Thuộc thành phố Montreal, Canada, sân bay quốc tế Mirabel được xây vào năm 1975 với mục đích thay thế sân bay Dorval với chi phí 370 triệu USD, tương đương 1,7 tỷ USD hiện nay. Tuy nhiên, do nằm ở khu vực bất tiện cách trung tâm thành phô Montreal 42km, lượng khách qua lại sân bay này thấp thảm hại. Các hãng hàng không cũng sớm rút đường bay qua sân bay này và chuyển qua Toronto. Và khi sân bay Dorval mở rộng và đổi tên vào đầu những năm 2000, các chuyến bay đến và đi từ sân bay Mirabel hoàn toàn chấm dứt. Năm 2012, nhà ga của sân bay này bị phá huỷ.       Sân vận động World Cup, Brazil: 3 tỷ USD 12 sân vận động được xây phục vụ giải bóng đá World Cup 2014 tiêu tốn của Brazil tới 3 tỷ USD và gần như bỏ không sau khi kết thúc giải đấu. Một số sân vận động được chuyển đổi mục đích sử dụng, ví dụ Estádio Nacional tại thủ đô Brasília được dùng làm bãi đỗ xe bus.       Tân thủ đô Naypyidaw, Myanmar: 5 tỷ USD Tân thủ đô Naypyidaw được xây dựng trong 10 năm và hoàn thành vào năm 2012 với tổng chi phí 5 tỷ USD. Tại đây có những đại lộ lớn với loạt biệt thự và công trình công cộng hoành tráng, thậm chí có cả một công viên safari. Tuy nhiên, điều duy nhất thành phố này thiếu là cư dân. Theo số liệu chính thức thì cư dân ở đây là 1 triệu người, nhưng con số thực tế gần như bằng không.       Sân vận động Olympics, Hy Lạp: 9 tỷ USD Các công trình thể thao phục vụ Thế vận hội Olympic 2004 tiêu tốn của Hy Lạp 7 tỷ USD (tương đương 9 tỷ USD hiện nay) và góp phần kéo sụp cả nền kinh tế mà hiện nay vẫn chìm trong khủng hoảng của nước này. Tới nay, hầu như tất cả các công trình này đều bị bỏ không, trong khi kinh tế Hy Lạp vẫn đứng bên bờ vực phá sản.
      Cầu Russky, Nga: 1 tỷ USD Cây cầu Russky ở miền Đông nước Nga bắc qua eo biển Eastern Bosphorus, nối thành phố Vladivostok với đảo Russky - có dân số chỉ 5.000 người. Cây cầu dây văng dài nhất thế giới này được xây dựng vào năm 2012 để phục vụ Hội nghị thượng đỉnh APEC diễn ra tại Nga. Cầu Russky dài 1.885 m, phần giữa cầu được treo bằng dây cáp dài tới 1.104 m - dài nhất thế giới và có chi phí xây dựng lên tới 1 tỷ USD. Dù có kế hoạch để phát triển du lịch đảo Russky, sau khi kết thúc hội nghị thượng đỉnh, cây cầu trở lại trạng thái đìu hiu, vắng vẻ. Với quy mô khủng, cầu Russky Bridge có thể lưu thông 50.000 xe hơi mỗi ngày nhưng hiện nay vào giờ cao điểm trong ngày, lượng xe qua lại đây chỉ khoảng vài nghìn.
           Khách sạn Ryugyong, Triều Tiên: 1,3 tỷ USD Toạ lạc tại Bình Nhưỡng, khách sạn Ryugyong khởi công xây dựng vào năm 1987 với quy mô 105 tầng và tốn tới 1,3 tỷ USD - tương đương 2% GDP Triều Tiên khi đó. Do gặp các vấn đề về tài chính, khách sạn này xây xong vào năm 2012 nhưng chưa được hoàn thiện, chưa khai trương và chưa có kế hoạch đưa vào sử dụng.       Sân vận động Olympics Montreal, Canada: 1,4 tỷ USD Sân vận động Olympics Montreal tại thành phố Montreal được coi là một trong những công trình lãng phí nhất thế giới. Do chồng chất rắc rối, sân vận động này thậm chí không kịp hoàn thành để phục vụ Thế vận hội Olympic năm 1976 diễn ra tại Canada. Công trình có chi phí khổng lồ tương đương 1,4 tỷ USD theo tỷ giá hiện nay. Dù không kịp cho thế vận hội, sân vận động này vẫn được tiếp tục xây dựng cho tới năm 1987 khi phần mái được hoàn thành,. Tuy nhiên, công trình này sau đó bị huỷ hoại vài lần và thậm chí sập một phần vào năm 1999. Trong nhiều năm, sân vận động này tìm đủ cách để thu hút người thuê nhưng không có thêm bất cứ hợp đồng cố định nào kể từ năm 2004.       Sân bay quốc tế Mirabel, Canada: 1,7 tỷ USD Thuộc thành phố Montreal, Canada, sân bay quốc tế Mirabel được xây vào năm 1975 với mục đích thay thế sân bay Dorval với chi phí 370 triệu USD, tương đương 1,7 tỷ USD hiện nay. Tuy nhiên, do nằm ở khu vực bất tiện cách trung tâm thành phô Montreal 42km, lượng khách qua lại sân bay này thấp thảm hại. Các hãng hàng không cũng sớm rút đường bay qua sân bay này và chuyển qua Toronto. Và khi sân bay Dorval mở rộng và đổi tên vào đầu những năm 2000, các chuyến bay đến và đi từ sân bay Mirabel hoàn toàn chấm dứt. Năm 2012, nhà ga của sân bay này bị phá huỷ.       Sân vận động World Cup, Brazil: 3 tỷ USD 12 sân vận động được xây phục vụ giải bóng đá World Cup 2014 tiêu tốn của Brazil tới 3 tỷ USD và gần như bỏ không sau khi kết thúc giải đấu. Một số sân vận động được chuyển đổi mục đích sử dụng, ví dụ Estádio Nacional tại thủ đô Brasília được dùng làm bãi đỗ xe bus.       Tân thủ đô Naypyidaw, Myanmar: 5 tỷ USD Tân thủ đô Naypyidaw được xây dựng trong 10 năm và hoàn thành vào năm 2012 với tổng chi phí 5 tỷ USD. Tại đây có những đại lộ lớn với loạt biệt thự và công trình công cộng hoành tráng, thậm chí có cả một công viên safari. Tuy nhiên, điều duy nhất thành phố này thiếu là cư dân. Theo số liệu chính thức thì cư dân ở đây là 1 triệu người, nhưng con số thực tế gần như bằng không.       Sân vận động Olympics, Hy Lạp: 9 tỷ USD Các công trình thể thao phục vụ Thế vận hội Olympic 2004 tiêu tốn của Hy Lạp 7 tỷ USD (tương đương 9 tỷ USD hiện nay) và góp phần kéo sụp cả nền kinh tế mà hiện nay vẫn chìm trong khủng hoảng của nước này. Tới nay, hầu như tất cả các công trình này đều bị bỏ không, trong khi kinh tế Hy Lạp vẫn đứng bên bờ vực phá sản.
      Sân bay Ciudad Real Central, Tây Ban Nha: 1,2 tỷ USD Sân bay Ciudad Real Central được coi là biểu tượng đáng buồn của khủng hoảng tài chính Tây Ban Nha khi khai trương vào năm 2009 với chi phí xây dựng 1,2 tỷ USD. Các nhà đầu tư đã bị mờ mắt bởi những dự báo “quá lạc quan” về lượng khách tiềm năng qua sân bay. Nằm xa các tụ điểm du lịch của Tây Ban Nha, nên dù quy mô lên tới 10 triệu lượt khách mỗi năm, trong năm đầu tiên hoạt động, sân bay này chỉ đón được vài nghìn người. Các hãng hàng không cuối cùng phải rút khỏi đây, chủ đầu tư phá sản còn sân bay này dừng hoạt động vào năm 2012.
           Sân vận động Olympics Montreal, Canada: 1,4 tỷ USD Sân vận động Olympics Montreal tại thành phố Montreal được coi là một trong những công trình lãng phí nhất thế giới. Do chồng chất rắc rối, sân vận động này thậm chí không kịp hoàn thành để phục vụ Thế vận hội Olympic năm 1976 diễn ra tại Canada. Công trình có chi phí khổng lồ tương đương 1,4 tỷ USD theo tỷ giá hiện nay. Dù không kịp cho thế vận hội, sân vận động này vẫn được tiếp tục xây dựng cho tới năm 1987 khi phần mái được hoàn thành,. Tuy nhiên, công trình này sau đó bị huỷ hoại vài lần và thậm chí sập một phần vào năm 1999. Trong nhiều năm, sân vận động này tìm đủ cách để thu hút người thuê nhưng không có thêm bất cứ hợp đồng cố định nào kể từ năm 2004.       Sân bay quốc tế Mirabel, Canada: 1,7 tỷ USD Thuộc thành phố Montreal, Canada, sân bay quốc tế Mirabel được xây vào năm 1975 với mục đích thay thế sân bay Dorval với chi phí 370 triệu USD, tương đương 1,7 tỷ USD hiện nay. Tuy nhiên, do nằm ở khu vực bất tiện cách trung tâm thành phô Montreal 42km, lượng khách qua lại sân bay này thấp thảm hại. Các hãng hàng không cũng sớm rút đường bay qua sân bay này và chuyển qua Toronto. Và khi sân bay Dorval mở rộng và đổi tên vào đầu những năm 2000, các chuyến bay đến và đi từ sân bay Mirabel hoàn toàn chấm dứt. Năm 2012, nhà ga của sân bay này bị phá huỷ.       Sân vận động World Cup, Brazil: 3 tỷ USD 12 sân vận động được xây phục vụ giải bóng đá World Cup 2014 tiêu tốn của Brazil tới 3 tỷ USD và gần như bỏ không sau khi kết thúc giải đấu. Một số sân vận động được chuyển đổi mục đích sử dụng, ví dụ Estádio Nacional tại thủ đô Brasília được dùng làm bãi đỗ xe bus.       Tân thủ đô Naypyidaw, Myanmar: 5 tỷ USD Tân thủ đô Naypyidaw được xây dựng trong 10 năm và hoàn thành vào năm 2012 với tổng chi phí 5 tỷ USD. Tại đây có những đại lộ lớn với loạt biệt thự và công trình công cộng hoành tráng, thậm chí có cả một công viên safari. Tuy nhiên, điều duy nhất thành phố này thiếu là cư dân. Theo số liệu chính thức thì cư dân ở đây là 1 triệu người, nhưng con số thực tế gần như bằng không.       Sân vận động Olympics, Hy Lạp: 9 tỷ USD Các công trình thể thao phục vụ Thế vận hội Olympic 2004 tiêu tốn của Hy Lạp 7 tỷ USD (tương đương 9 tỷ USD hiện nay) và góp phần kéo sụp cả nền kinh tế mà hiện nay vẫn chìm trong khủng hoảng của nước này. Tới nay, hầu như tất cả các công trình này đều bị bỏ không, trong khi kinh tế Hy Lạp vẫn đứng bên bờ vực phá sản.
      Khách sạn Ryugyong, Triều Tiên: 1,3 tỷ USD Toạ lạc tại Bình Nhưỡng, khách sạn Ryugyong khởi công xây dựng vào năm 1987 với quy mô 105 tầng và tốn tới 1,3 tỷ USD - tương đương 2% GDP Triều Tiên khi đó. Do gặp các vấn đề về tài chính, khách sạn này xây xong vào năm 2012 nhưng chưa được hoàn thiện, chưa khai trương và chưa có kế hoạch đưa vào sử dụng.
           Sân bay quốc tế Mirabel, Canada: 1,7 tỷ USD Thuộc thành phố Montreal, Canada, sân bay quốc tế Mirabel được xây vào năm 1975 với mục đích thay thế sân bay Dorval với chi phí 370 triệu USD, tương đương 1,7 tỷ USD hiện nay. Tuy nhiên, do nằm ở khu vực bất tiện cách trung tâm thành phô Montreal 42km, lượng khách qua lại sân bay này thấp thảm hại. Các hãng hàng không cũng sớm rút đường bay qua sân bay này và chuyển qua Toronto. Và khi sân bay Dorval mở rộng và đổi tên vào đầu những năm 2000, các chuyến bay đến và đi từ sân bay Mirabel hoàn toàn chấm dứt. Năm 2012, nhà ga của sân bay này bị phá huỷ.       Sân vận động World Cup, Brazil: 3 tỷ USD 12 sân vận động được xây phục vụ giải bóng đá World Cup 2014 tiêu tốn của Brazil tới 3 tỷ USD và gần như bỏ không sau khi kết thúc giải đấu. Một số sân vận động được chuyển đổi mục đích sử dụng, ví dụ Estádio Nacional tại thủ đô Brasília được dùng làm bãi đỗ xe bus.       Tân thủ đô Naypyidaw, Myanmar: 5 tỷ USD Tân thủ đô Naypyidaw được xây dựng trong 10 năm và hoàn thành vào năm 2012 với tổng chi phí 5 tỷ USD. Tại đây có những đại lộ lớn với loạt biệt thự và công trình công cộng hoành tráng, thậm chí có cả một công viên safari. Tuy nhiên, điều duy nhất thành phố này thiếu là cư dân. Theo số liệu chính thức thì cư dân ở đây là 1 triệu người, nhưng con số thực tế gần như bằng không.       Sân vận động Olympics, Hy Lạp: 9 tỷ USD Các công trình thể thao phục vụ Thế vận hội Olympic 2004 tiêu tốn của Hy Lạp 7 tỷ USD (tương đương 9 tỷ USD hiện nay) và góp phần kéo sụp cả nền kinh tế mà hiện nay vẫn chìm trong khủng hoảng của nước này. Tới nay, hầu như tất cả các công trình này đều bị bỏ không, trong khi kinh tế Hy Lạp vẫn đứng bên bờ vực phá sản.
      Sân vận động Olympics Montreal, Canada: 1,4 tỷ USD Sân vận động Olympics Montreal tại thành phố Montreal được coi là một trong những công trình lãng phí nhất thế giới. Do chồng chất rắc rối, sân vận động này thậm chí không kịp hoàn thành để phục vụ Thế vận hội Olympic năm 1976 diễn ra tại Canada. Công trình có chi phí khổng lồ tương đương 1,4 tỷ USD theo tỷ giá hiện nay. Dù không kịp cho thế vận hội, sân vận động này vẫn được tiếp tục xây dựng cho tới năm 1987 khi phần mái được hoàn thành,. Tuy nhiên, công trình này sau đó bị huỷ hoại vài lần và thậm chí sập một phần vào năm 1999. Trong nhiều năm, sân vận động này tìm đủ cách để thu hút người thuê nhưng không có thêm bất cứ hợp đồng cố định nào kể từ năm 2004.
           Sân vận động World Cup, Brazil: 3 tỷ USD 12 sân vận động được xây phục vụ giải bóng đá World Cup 2014 tiêu tốn của Brazil tới 3 tỷ USD và gần như bỏ không sau khi kết thúc giải đấu. Một số sân vận động được chuyển đổi mục đích sử dụng, ví dụ Estádio Nacional tại thủ đô Brasília được dùng làm bãi đỗ xe bus.       Tân thủ đô Naypyidaw, Myanmar: 5 tỷ USD Tân thủ đô Naypyidaw được xây dựng trong 10 năm và hoàn thành vào năm 2012 với tổng chi phí 5 tỷ USD. Tại đây có những đại lộ lớn với loạt biệt thự và công trình công cộng hoành tráng, thậm chí có cả một công viên safari. Tuy nhiên, điều duy nhất thành phố này thiếu là cư dân. Theo số liệu chính thức thì cư dân ở đây là 1 triệu người, nhưng con số thực tế gần như bằng không.       Sân vận động Olympics, Hy Lạp: 9 tỷ USD Các công trình thể thao phục vụ Thế vận hội Olympic 2004 tiêu tốn của Hy Lạp 7 tỷ USD (tương đương 9 tỷ USD hiện nay) và góp phần kéo sụp cả nền kinh tế mà hiện nay vẫn chìm trong khủng hoảng của nước này. Tới nay, hầu như tất cả các công trình này đều bị bỏ không, trong khi kinh tế Hy Lạp vẫn đứng bên bờ vực phá sản.
      Sân bay quốc tế Mirabel, Canada: 1,7 tỷ USD Thuộc thành phố Montreal, Canada, sân bay quốc tế Mirabel được xây vào năm 1975 với mục đích thay thế sân bay Dorval với chi phí 370 triệu USD, tương đương 1,7 tỷ USD hiện nay. Tuy nhiên, do nằm ở khu vực bất tiện cách trung tâm thành phô Montreal 42km, lượng khách qua lại sân bay này thấp thảm hại. Các hãng hàng không cũng sớm rút đường bay qua sân bay này và chuyển qua Toronto. Và khi sân bay Dorval mở rộng và đổi tên vào đầu những năm 2000, các chuyến bay đến và đi từ sân bay Mirabel hoàn toàn chấm dứt. Năm 2012, nhà ga của sân bay này bị phá huỷ.
           Tân thủ đô Naypyidaw, Myanmar: 5 tỷ USD Tân thủ đô Naypyidaw được xây dựng trong 10 năm và hoàn thành vào năm 2012 với tổng chi phí 5 tỷ USD. Tại đây có những đại lộ lớn với loạt biệt thự và công trình công cộng hoành tráng, thậm chí có cả một công viên safari. Tuy nhiên, điều duy nhất thành phố này thiếu là cư dân. Theo số liệu chính thức thì cư dân ở đây là 1 triệu người, nhưng con số thực tế gần như bằng không.       Sân vận động Olympics, Hy Lạp: 9 tỷ USD Các công trình thể thao phục vụ Thế vận hội Olympic 2004 tiêu tốn của Hy Lạp 7 tỷ USD (tương đương 9 tỷ USD hiện nay) và góp phần kéo sụp cả nền kinh tế mà hiện nay vẫn chìm trong khủng hoảng của nước này. Tới nay, hầu như tất cả các công trình này đều bị bỏ không, trong khi kinh tế Hy Lạp vẫn đứng bên bờ vực phá sản.
      Sân vận động World Cup, Brazil: 3 tỷ USD 12 sân vận động được xây phục vụ giải bóng đá World Cup 2014 tiêu tốn của Brazil tới 3 tỷ USD và gần như bỏ không sau khi kết thúc giải đấu. Một số sân vận động được chuyển đổi mục đích sử dụng, ví dụ Estádio Nacional tại thủ đô Brasília được dùng làm bãi đỗ xe bus.
           Sân vận động Olympics, Hy Lạp: 9 tỷ USD Các công trình thể thao phục vụ Thế vận hội Olympic 2004 tiêu tốn của Hy Lạp 7 tỷ USD (tương đương 9 tỷ USD hiện nay) và góp phần kéo sụp cả nền kinh tế mà hiện nay vẫn chìm trong khủng hoảng của nước này. Tới nay, hầu như tất cả các công trình này đều bị bỏ không, trong khi kinh tế Hy Lạp vẫn đứng bên bờ vực phá sản.
      Tân thủ đô Naypyidaw, Myanmar: 5 tỷ USD Tân thủ đô Naypyidaw được xây dựng trong 10 năm và hoàn thành vào năm 2012 với tổng chi phí 5 tỷ USD. Tại đây có những đại lộ lớn với loạt biệt thự và công trình công cộng hoành tráng, thậm chí có cả một công viên safari. Tuy nhiên, điều duy nhất thành phố này thiếu là cư dân. Theo số liệu chính thức thì cư dân ở đây là 1 triệu người, nhưng con số thực tế gần như bằng không.
           Sân vận động Olympics, Hy Lạp: 9 tỷ USD Các công trình thể thao phục vụ Thế vận hội Olympic 2004 tiêu tốn của Hy Lạp 7 tỷ USD (tương đương 9 tỷ USD hiện nay) và góp phần kéo sụp cả nền kinh tế mà hiện nay vẫn chìm trong khủng hoảng của nước này. Tới nay, hầu như tất cả các công trình này đều bị bỏ không, trong khi kinh tế Hy Lạp vẫn đứng bên bờ vực phá sản.
      Sân vận động Olympics, Hy Lạp: 9 tỷ USD Các công trình thể thao phục vụ Thế vận hội Olympic 2004 tiêu tốn của Hy Lạp 7 tỷ USD (tương đương 9 tỷ USD hiện nay) và góp phần kéo sụp cả nền kinh tế mà hiện nay vẫn chìm trong khủng hoảng của nước này. Tới nay, hầu như tất cả các công trình này đều bị bỏ không, trong khi kinh tế Hy Lạp vẫn đứng bên bờ vực phá sản.

      Làm ngân hàng, tố chất đầu tiên và ưu tiên số 1 phải là Bản lĩnh

      10 năm trong nghề, tôi nhận ra rằng, ranh giới mơ hồ giữa phải trái đúng sai rất mong manh nên bản lĩnh không vững và nhận định không sát với thực tế thì rất dễ sa ngã trước cơ hội tư lợi "làm giàu nhanh cho bản thân". 

      Làm ngân hàng, tố chất đầu tiên và ưu tiên số 1 phải là Bản lĩnh
      Tôi đã có 10 năm làm việc trong ngành tài chính ngân hàng và đang làm việc có mối quan hệ “thân thiết” với nhiều đối tác ngân hàng. Để nhìn nhận và đánh giá ngắn gọn nhất tôi xin dùng 3 từ "Bản lĩnh nghề" để diễn tả. Đây là tố chất đầu tiên và ưu tiên nếu bạn muốn khẳng định vị thế của mình và đón nhận sự thành công đến. Nếu thiếu bản lĩnh nghề nghiệp rất dễ mắc phải “sai lầm” mà cả cuộc đời sau đó không thể nào sửa sai được. Người xưa có câu "Thất bại là mẹ thành công" đúng nhưng chỉ một nửa với điều kiện sai lầm đó có thể sửa và làm lại. Trong cuộc sống khi vấp phải những sai lầm có thể làm lại được, theo tôi đó là điều may mắn để học hỏi trải nghiệm và bước tiếp.
      Trong thời gian tôi gắn bó trực tiếp với nghề Tài chính Ngân hàng (từ năm 2006 – 2016), tôi đã trải nghiệm thành công có và thất bại cũng có. Đúc kết được chỉ mỗi tự rèn luyện bản thân để có bản lĩnh hơn trong cuộc sống.
      Khi mới vào nghề, năm 2006, là giai đoạn cực thịnh của ngành Tài chính Ngân hàng, kéo theo bất động sản, chứng khoán và các ngành nghề khác phát triển "chóng mặt". Một người “bình thường” nắm bắt đúng cơ hội có thể nhanh chóng sở hữu khối lượng tài sản lớn và có giá trị. Năm 2008 là năm khủng khoảng thực sự và có tính chu kỳ của nền kinh tế toàn cầu. Chứng khoán giảm sâu, bất động sản gần như đóng băng, nhiều ngân hàng gần rơi vào trạng thái mất thanh khoản, đỉnh điểm lãi suất huy động cho kỳ hạn ngắn lên đến 24%/năm, lãi suất qua đêm liên ngân hàng, lãi suất cho vay vượt ngoài ngưỡng 30%/năm, nợ xấu tăng rất nhanh mà mãi về sau mới ghi nhận là chiếm tới 17% trong tổng dư nợ. Một con số thật khủng khiếp cho nền kinh tế. Giai đoạn ấy, giá vàng, ngoại tệ cũng thay đổi “chóng mặt”.
      Đến năm 2009, các gói lãi suất ưu đãi của ngân hàng nhà nước được ban hành "trợ giá" cho doanh nghiệp trong một số ngành nghề ưu tiên đã kích cầu nền kinh tế nhưng chỉ dừng ở mức “thời điểm”, chưa phải là giải pháp toàn diện. Năm 2010 - 2012 các ngân hàng và các ngành nghề có liên quan đều hoạt động ở mức độ "cầm chừng" và “chờ đợi”. Các năm sau đó tập trung vào các giải pháp toàn diện của Ngân hàng Nhà nước và các Cơ quan ban ngành và đã xuất hiện những vụ “trọng án” trong ngành tài chính ngân hàng. Và đó là “điểm đen” mà tôi và mọi người không mong muốn.
      Trải qua những sóng gió, đến năm 2016 tới nay nền kinh tế mới ổn định và có xu hướng phát triển trở lại. Có thể bạn đánh giá đó là tính chu kỳ, nhưng theo tôi nhận định ảnh hưởng từ các chính sách tiền tệ của các Cơ quan ban ngành, trong đó vai trò lớn thuộc về Ngân hàng nhà nước đã có các chính sách tiền tệ phù hợp và hiệu quả. Lãi suất huy động cho vay đến nay đã về thấp hơn thời điểm cách đây 10 năm và lạm phát được kiểm soát. Ngoại tệ, vàng, chứng khoán, bất động sản đang dần trở về giá trị thực của nó và có mối quan hệ “mắt xích” chặt chẽ nên rất khó để phá vỡ cho riêng bất cứ một loại hàng hoá nào trên thị trường. Cơ hội công ăn việc làm nhờ vậy cũng mở rộng ở khắp nơi và tạo ra cuộc sống ổn định cho người lao động.
      Với cá nhân tôi, là người đã từng và đang tham gia nghề thì ranh giới mơ hồ giữa phải trái đúng sai rất mong manh nên bản lĩnh không vững và nhận định không sát với thực tế thì rất dễ "sa ngã" trước cơ hội tư lợi "làm giàu nhanh cho bản thân". Đến nay tôi không giàu có, so với bạn bè cùng lứa đã thành công tôi thuộc "Top nghèo" nhưng hài lòng với cuộc sống vì đã trải nghiệm, học hỏi nhiều điều, luôn có sự đổi mới thay đổi và sáng tạo. Cái nghề được đánh giá là nhạy cảm và nhiều cám dỗ, đôi khi còn bị cho là “sống ảo, hình thức, sang chảnh, ngồi mát ăn bát vàng”.
      Cuối cùng tôi luôn mong muốn các bạn đã đang và sẽ đến với nghề Tài chính Ngân hàng cùng nhau góp phần xây dựng cho nền kinh tế Việt Nam "còn rất nhiều tiềm năng" phát triển nhanh chóng, mạnh mẽ và bền vững. Tôi luôn có niềm tin lớn vào thế hệ tuổi trẻ tài năng của đất nước ta.

      "Kinh tế bắt chước": Không thể bắt chước Trung Quốc

      Gần 5 năm trước, Yekutiel Sherman đã rất hồ hởi khi ra mắt Stikbox trên trang Kickstarter. Để tạo được chiếc ốp lưng thông minh, có thể kéo dài ra thành gậy selfie, người đàn ông Israel này cần mẫn cả năm cho thiết kế sản phẩm và tạo một video quảng cáo đầy ấn tượng.

        "Kinh tế bắt chước": Không thể bắt chước Trung Quốc
        Ảnh: Quý Hòa
        Nhưng chỉ sau một tuần công bố, Sherman thực sự choáng váng khi biết sản phẩm giống hệt thiết kế của anh được bán đầy trên trang AliExpress, với giá chỉ bằng 1/4-1/5 giá anh định bán.
        3 thập niên hàng nhái
        Sherman chỉ là một trong rất nhiều nạn nhân của tình trạng sao chép tràn lan khắp Trung Quốc. Hơn 30 năm qua, kể từ sau khi Trung Quốc mở cửa (năm 1978), không quốc gia nào vượt được Trung Quốc về khả năng sao chép, sản xuất hàng nhái. Gần như những sản phẩm của các thương hiệu nổi tiếng thế giới như Nokia, Samsung, Apple... (công nghệ, đồ điện tử), Dolce & Gabbana, Louis Vuitton, Prada, Gucci, Hermes, Burberry, Chanel, Ikea... (thời trang), 7 Eleven (bán lẻ), Starbucks, Burger King, McDonald’s (thực phẩm), Honda (xe)... đều được Trung Quốc bắt chước y như thật hoặc chỉ thay đổi đôi chút.
        Ngành công nghiệp hàng nhái Trung Quốc đã gây ra ác mộng cho các đơn vị chính hãng. Theo Business Software Alliance (BSA), chỉ trong năm 2005, các công ty phần mềm đã bị mất khoảng 3,9 tỉ USD tại Trung Quốc. Nhiều vụ kiện tụng đã xảy ra. Chẳng hạn, Apple từng kiện Amazon khi có đến 90% số sạc điện thoại cho iPhone được bày bán trên Amazon là hàng giả. Về phần Sherman, anh từng có ý định đưa vụ việc lên tòa án. Tuy nhiên, ngay cả khi chưa bắt đầu khởi kiện, chỉ riêng việc lần theo dấu vết các nhà máy sao chép sản phẩm đã khiến anh mất 20% thời gian. “Đôi khi bạn phải lần theo 2-3 công ty thương mại để tìm ra được ai đang sao chép và mất nhiều ngày chỉ để tìm ra vị trí của 1 nhà máy”, Sherman nói. Tổ chức Zhu đúc kết rằng: “Chiến thắng 1 nhà máy trong vụ kiện không khó. Nhưng việc theo kiện mọi nhà máy và chiến thắng họ tốn kém nhiều thời gian và tiền bạc”.
        Thực tế, với kinh nghiệm của một quốc gia từng là công xưởng sản xuất thế giới, lại xem sao chép, chia sẻ kiến thức sản xuất như một điều rất bình thường, chính quyền cũng chưa mạnh tay với các hành vi vi phạm, nên nhiều năm qua, hàng trăm cơ sở vì lợi nhuận đã không ngần ngại sao chép, làm nhái những sản phẩm mà họ dự đoán có thể tạo ra cơn sốt trên thị trường. Báo cáo của GIPC thuộc Phòng Thương mại Mỹ (USCC) chỉ ra, khoảng 86% số hàng nhái trên thế giới hiện có xuất xứ từ Trung Quốc. Mỗi năm, ngành công nghiệp hàng nhái đã đem về cho nước này hàng trăm tỉ USD, như năm 2016 là xấp xỉ 400 tỉ USD.
        Gió đã đổi chiều
        Tuy nhiên, với hơn 20 năm có mặt và ghi nhận sự chuyển động của thị trường nơi đây, trong cuốn sách của mình, chuyên gia Shaun Rein tin rằng, thời đại hàng nhái Trung Quốc sắp chấm dứt. Bằng chứng là lao động giá rẻ của Trung Quốc đã không còn rẻ. Các chi phí khác và thuế cũng không còn là lợi thế và đã vắt kiệt lợi nhuận biên, đẩy hàng ngàn công ty Trung Quốc vào chỗ phá sản hoặc thua lỗ. Còn các công ty sản xuất nước ngoài, như K’nex phải quyết định chuyển sản xuất về lại Mỹ. Một số doanh nghiệp nước ngoài khác tìm đường sang các quốc gia có chi phí nhân công rẻ hơn như Sri Lanka, Indonesia, Campuchia.
        Trung Quốc cũng vừa đi qua chính sách một con, khiến lực lượng lao động mới không đủ bù đắp lớp người đến tuổi nghỉ hưu. Bản thân người trẻ Trung Quốc hiện khao khát làm giàu, từ chối tham gia vào các công việc nặng nhọc, sử dụng chân tay. Họ có xu hướng hưởng thụ nhiều hơn. Theo China Market Research Group (CMR), sau chặng đường tăng trưởng nóng, tầng lớp nhà giàu và trung lưu xuất hiện đông đảo, đưa Trung Quốc trở thành quốc gia tiêu thụ hàng hiệu lớn thứ 2 thế giới. Trung Quốc cũng là nhóm du lịch chi tiêu nhiều nhất ở Mỹ, Pháp… Tình trạng ô nhiễm môi trường và nạn hàng giả, hàng nhái khiến người tiêu dùng Trung Quốc chuyển hướng chú ý đến các sản phẩm chất lượng, uy tín, từ những quốc gia đạt tiêu chuẩn an toàn vệ sinh thực phẩm cao. Trung Quốc trở thành đối tác lớn thứ 2 của Mỹ, chỉ sau Canada và chiếm gần 30% các giao dịch thương mại với Liên minh châu Âu. Xu hướng này, từ 3-4 năm trước được ông Shaun Rein nhìn thấy và không ngừng kêu gọi “đã đến lúc phải bán hàng vào Trung Quốc”.
        Mặt khác, để phù hợp thị hiếu và muốn có những sản phẩm riêng biệt, Trung Quốc đã thi hành nhiều quy định mới, nhằm chuyển dịch mô hình kinh tế Trung Quốc từ bắt chước Mỹ, châu Âu sang hướng sáng tạo, tập trung đầu tư vào giá trị. Alibaba, Tencent, Lenovo và nhiều công ty khác của Trung Quốc đã chi ra hàng tỉ USD cho nghiên cứu và phát triển (R&D). Điển hình năm 2013, Huawei đã đầu tư 5 tỉ USD vào R&D so với con số 4,9 tỉ USD của Ericsson. Kết quả là Huawei đã chiếm được thị phần từ tay Ericsson và Cisco.
        Việt Nam học được gì?
        Trong mắt MacCormack, từng làm cho hãng đầu tư mạo hiểm Kleiner Perkins Caufield Byers tại Thung lũng Silicon và đã lập công ty riêng ở Trung Quốc thì việc Trung Quốc học theo các mô hình kinh doanh của những quốc gia khác và địa phương hóa chúng đã đem lại những cơ hội tuyệt vời. “Tại sao phải buộc mình leo lên những cành cao hơn trong khi phía dưới có đầy trái chín ngon ngọt ngay trước mắt?”, ông MacCormack lý giải. Điều tương tự đã xảy ra ở Nhật, Hàn Quốc giai đoạn 1960-1990. Thậm chí Mỹ cũng đã sao chép công nghệ châu Âu đến cuối thế kỷ XIX, trước khi có những đổi mới sáng tạo của riêng mình.
        Nhưng ông Shaun Rein đánh giá, thời kỳ dễ chịu đó đã kết thúc. Cạnh tranh khốc liệt, môi trường vĩ mô khó khăn hơn và thay đổi xu hướng tiêu dùng đã buộc các công ty Trung Quốc phải chuyển dịch, đổi mới sáng tạo, tiến đến các chuỗi giá trị.
        Điển hình cho đổi mới sáng tạo ở Trung Quốc là Tudou với ý tưởng chia sẻ video trực tuyến trước cả YouTube, là Xiaomi hội tụ phần cứng, phần mềm và các dịch vụ để trở thành một công ty phát triển trên nền tảng internet di động. Hay Alibaba tuy sao chép mô hình của Amazon, eBay nhưng qua thiết lập Taobao, cổng thanh toán Alipay, ra mắt Tmall mà đã khác biệt. Đối với WeChat của Tencent, từ chỗ dựa vào ứng dụng chat gọi của WhatsApp, đã sáng tạo hơn nhờ tích hợp thêm nhiều ứng dụng, thanh toán, mua bán hàng online hay cho phép tự động gợi ý kết bạn từ danh bạ, tạo không gian chia sẻ, tạo riêng tư, thân mật, an toàn...
        “Một vài đối thủ từ Trung Quốc đã đạt mức độ sáng tạo ngang bằng với các công ty đa quốc gia”, 2/3 phản hồi từ khảo sát của Booz & Company, tiến hành năm 2013 đã nhận định như vậy.
        Việt Nam với nhiều nét tương đồng Trung Quốc về lao động, thị trường, văn hóa tiêu dùng, cơ hội đầu tư, cạnh tranh... cũng đang đứng trước áp lực phải đổi mới sáng tạo. Nhưng trong khi Trung Quốc nhận được hậu thuẫn và thuận lợi nhờ từng đi qua giai đoạn kinh tế bắt chước, được Nhà nước bảo hộ hàng nội địa, ưu đãi vốn đầu tư thì Việt Nam vẫn đang loay hoay. Theo ông Shaun Rein, Việt Nam cần khoảng 15 năm cho những hoạt động đi tắt đón đầu, đẩy mạnh vào công nghệ di động, cạnh tranh về giá trước, bắt chước học hỏi mô hình của Mỹ. Sau đó, Việt Nam phải tự động hóa, cạnh tranh bằng đổi mới sáng tạo.
        Nói như ông Hứa Tiểu Niên, Giáo sư Kinh tế tài chính tại Trường Kinh doanh Quốc tế Trung Quốc - châu Âu, tăng trưởng kinh tế không dựa vào nhu cầu thị trường mà dựa vào việc tạo ra giá trị. Muốn tạo ra sản phẩm giá trị độc đáo, các doanh nhân cần thoát khỏi cách tư duy cơ hội và thiết lập thế giới nội tâm của riêng mình. “Chỉ trong thế giới nội tâm, bạn mới có thể đổi mới và tạo ra giá trị. Lợi nhuận là kết quả tự nhiên của việc tạo ra giá trị”, ông Hứa Tiểu Niên nhấn mạnh.

        46% doanh nghiệp quảng cáo trên mạng xã hội

        46% doanh nghiệp cho biết quảng cáo trên mạng xã hội đạt hiệu quả cao trong khi tỷ lệ này với công cụ tìm kiếm là 44% - thông tin từ buổi họp báo Diễn đàn Tiếp thị trực tuyến (VOMF 2017).

          46% doanh nghiệp quảng cáo trên mạng xã hội
          Báo cáo Chỉ số Thương mại điện tử Việt Nam cho thấy, năm 2016 mạng xã hội vượt qua công cụ tìm kiếm để trở thành phương tiện quảng cáo trực tuyến được doanh nghiệp sử dụng nhiều nhất với các tỷ lệ tương ứng là 47% và 41%. Email tiếp tục là kênh quảng cáo được nhiều doanh nghiệp quan tâm (36%).Quảng cáo qua báo điện tử và báo giấy khá ổn định với các tỷ lệ tương ứng là 34% và 20%. Quảng cáo trên truyền hình có xu hướng giảm và ổn định dần ở mức xấp xỉ 10-13%.
          Mạng xã hội không những được sử dụng nhiều nhất mà còn được coi là kênh quảng cáo hiệu quả tương đương với công cụ tìm kiếm, 46% doanh nghiệp cho biết quảng cáo trên mạng xã hội đạt hiệu quả cao trong khi tỷ lệ này với công cụ tìm kiếm là 44%.
          Kết quả khảo sát doanh nghiệp này của VECOM phù hợp với một cuộc khảo sát độc lập khác với đối tượng tham gia là các khách hàng cá nhân mua sắm trực tuyến. Có tới 67% khách hàng cá nhân chọn lựa website hay ứng dụng di động để mua sắm sau khi xem bình luận, đánh giá trên mạng, đặc biệt là các mạng xã hội.
          Đáng chú ý là yếu tố thứ hai tác động tới quyết định địa sẽ mua sắm trực tuyến vẫn dựa vào sự giới thiệu của bạn bè và người thân (47%), trong khi các quảng cáo trên báo điện tử, báo giấy và tivi chỉ đứng thứ ba (33%).
          Tuy nhiên, còn tới 17% doanh nghiệp tham gia khảo sát cho biết chưa triển khai bất kỳ hoạt động quảng cáo trực tuyến nào.
          Hiệp hội Thương mại điện tử Việt Nam nhận định, từ năm 2016 thương mại điện tử nước ta bước sang giai đoạn phát triển nhanh. Tuy nhiên, giai đoạn phát triển này tiếp tục gặp một số trở ngại lớn, bao gồm lòng tin của người tiêu dùng còn thấp, các dịch vụ thanh toán, tiếp thị trực tuyến và dịch vụ chuyển phát chưa đáp ứng nhu cầu.
          Theo khảo sát của VECOM, doanh thu của toàn bộ thị trường quảng cáo trực tuyến vẫn trên đà tăng trưởng mạnh. Ngoài các doanh nghiệp, đông đảo thương nhân là những hộ kinh doanh và cá nhân đã khai thác lợi thế của bán hàng trực tuyến. Thành phần này đã góp phần đáng kể vào sự tăng trưởng của quảng cáo trên các mạng xã hội.
          Mục tiêu của VOMF 2017, thúc đẩy thị trường tiếp thị trực tuyến nói riêng cũng như thương mại điện tử Việt Nam ngày một phát triển, đồng thời giúp các doanh nghiệp tiếp cận những xu thế mới của tiếp thị trực tuyến.